GG ANALYSTIC

Được tạo bởi Blogger.

Viết Lách 24h

    • Trang Chủ
    • Tản Mạn - Tự Sự
    • _Chuyện Đời Thường
    • _Chuyện Yêu Đương
    • Cẩm Nang Thú Cưng
    • Ẩm Thực
    • Review Sách
    • Content Marketing

    [tintuc]


    Có những người từng yêu đến điên dại, có những cuộc chia ly đau đến nghẹn lòng và có những kí ức luôn đọng lại. Anh cũng từng thế, từng yêu điên cuồng một cô gái trước khi gặp em.

    Anh làm gì vậy?

    À không, anh xóa những thứ không cần thiết

    Xóa gì?

    Xóa những cái “cũ”.

    Sau một thời gian quen nhau, gặng hỏi mãi anh mới nói cho tôi biết. Lúc đó thứ anh xóa là những tấm hình, những tin nhắn về cô gái ấy. Thậm chí là đổi tất cả mật khẩu, những con số liên quan đến ngày sinh của cô. Tôi cười rồi nói “Em đâu có quan trọng mấy chuyện đó”. “Nhưng anh quan trọng” anh nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.

    Không phải là quan trọng hay không, chỉ đơn giản là anh tôn trọng em



    Kí ức về người cũ, đương nhiên là có rất nhiều, dù là vui vẻ hay khổ đau chúng vẫn luôn luôn tồn tại. Nhưng không có nghĩa là anh để em thấy chúng, phiền lòng về chúng. Đúng, có thể bây giờ, mới ở bên cạnh anh, em sẽ chưa thấy nó quan trọng, nhưng em có chắc rằng vài tháng tới, vài năm tới, những bức hình đó, những con số kia sẽ không làm em khó chịu.
    Yêu người mới, đừng nhớ, cũng đừng giữ kí ức “ về người cũ”. Bởi đó sẽ là rào cản, khiến cả anh và em đều phiền muộn. Và chỉ khi anh rũ bỏ được những thứ cũ, đó mới chính là lúc anh sẵn sàng với em.

    Tác giả: Thương Pii 

    [/tintuc]


    Continue Reading

     [tintuc]

    Rốt cuộc tôi sống vì cái gì? Chạy theo cái gì? Ý nghĩa và sứ mệnh cuộc đời tôi cuối cùng nằm ở đâu?


    Tôi đến với viết như một cái DUYÊN, một cái duyên không định trước. Chỉ mới đây thôi, 5 tháng trước tôi bắt đầu đặt những viên gạch đầu tiên cho đam mê của mình. Người ta có căn với tu, tôi thì có căn với con chữ. Nó cứ đến tự nhiên rồi chảy thẳng một mạch vào mọi giác quan mà tôi có.

    Bắt đầu viết, tôi chưa định hình đó là một cái nghề. Đơn giản con chữ lúc bấy giờ với tôi như một người bạn tâm giao. Bao nhiêu uất ức, mệt nhọc tôi ướm hết vào từng câu văn. Tôi cứ viết theo bản năng của một đứa trẻ vùng vẫy để tự giành lại tự do. Từng câu từ, lời văn như được truyền hết mọi năng lượng tôi có.  

    Tôi thích thú khi nhìn những con chữ của mình được tung nhảy trên chiếc màn hình máy tính. Tôi thích cảm giác được sống trọn với nó từng giây phút, lột tả được trần trụi được khối năng lượng tích trữ trong cơ thể. Được một mình nhìn ngắm khung trời riêng mãn nhãn chỉ có tôi và câu chữ, cảm giác như tôi sống chỉ vì thế.
    Nếu có ai hỏi tại sao tôi lại thích viết? Có lẽ câu trả lời sẽ là "Vì tôi YẾU nó, một tình yêu thực sự"

    Nhưng có lẽ tình yêu thôi thì chưa đủ, niềm tin mãnh liệt tôi dành cho nó chưa bao giờ dừng lại. Thế là tôi tự hỏi "Liệu kiếm tiền từ viết sẽ như thế nào?" Và rồi công việc đầu tiên đã đến.
     
    Thế là tôi chập chững vào nghề như một đứa trẻ mới lên 5, ngô nghê, nôn nóng và chảy đầy nhiệt.

    Khi có cơ hội để kiếm tiền với thứ và mình YÊU nhất, tôi thực sự vui sướng. 

     
    Nhưng NGHỀ VIẾT lại là một cửa ải khác, nó thách thức ta hơn rất nhiều
    Viết để san sẻ, để lấp đầy cảm xúc nó là một chuyện 
    Viết để kiếm sống lại là một việc khác
    "Vì hành trình của tôi là một xoắn ốc, cứ mỗi lần tưởng như chiến thắng, tôi lại về vạch số 0 với những âu  lo và sai lầm mới, như thể vũ trụ thích chơi đùa cùng mình" - Hạ Chi

    Nhận viết cho một nhãn hàng thời trang nhuận, bút chỉ có 20 ngàn cho một bài chuẩn SEO, nhưng tôi chấp nhận làm để lấy kinh nghiệm. Đây hoàn toàn là một lĩnh vực tôi chưa tiếp xúc bao giờ, hơn thế nó là content bán hàng, bán chất xám gần như tôi trở lại vạch đích ban đầu như một điều hiển nhiên.

    Công việc này chật vật hơn nhiều so với tôi nghĩ. Bài đầu tiên được viết nhanh chóng trong niềm hớn hở được công nhận nhưng rồi: 
    - Không được em ạ, bài này em viết lan man, em phải biết nhãn hàng mình cần gì? Đối tượng khách hàng là ai? Thứ em đưa cho chị là một bài văn thô không có giá trị, viết như này chị cũng viết được cần gì đến em.

    Những bài viết tiếp theo cũng chẳng khả thi hơn chút nào, sự thất vọng được thể hiện rõ ràng qua từng lời nói từ sếp: 
    - Em thiếu quá nhiều kiến thức về content bán hàng và từ vựng về thời trang, làm lại!
    Lại gì nữa đây? Tôi thật sự không có duyên với công việc này như vậy sao? Hay năng lực của tôi không thể kiếm nổi tiền từ điều mình vẫn thích? Nỗi thất vọng thực sự khiến tôi chết điếng. Bao nhiêu suy nghĩ và câu hỏi đặt ra trong đầu khiến não tôi muốn nổ tung.

    Ngay lúc tôi túng quẫn nhất thì chính tôi lại giúp tôi vực dậy. Đến lúc này, tôi không có phép mình bỏ cuộc. Cách duy nhất để biến không biết thành biết chỉ có thể là HỌC. Không biết thì HỎI, sai thì SỬA và cứ thế tôi tìm được lối ra cho mình. Viết content bán hàng là phải quan sát, đánh giá và hình thành từng chút trong đầu. Tôi vẫn nhớ rõ gương mặt cương quyết của mình lúc 2 giờ sáng ngồi đọc từng content bán hàng của các website nổi tiếng, fanpage thời trang, bất kì nơi đâu có chữ là tôi đều mò mẫm tìm tòi từ vựng, cách xử lý trau chuốt và sửa lại từng chút một trong bản thảo cũ.

    Phép màu đã xảy ra và tôi biết ơn biết mấy khi cuối cùng bài viết của tôi cũng được chấp nhận mà không phải sửa bất kì lỗi gì. Tôi cảm ơn sếp ríu rít như một đứa trẻ sung sướng được cầm chiếc phiếu bé ngoan trên tay. Và rồi những viên gạch đã được xây lên cùng công sức và mồ hôi thật xứng đáng.

    Người ta thường trưởng thành trong đau khổ, từ đó mà tôi hiểu hơn về NGHỀ viết. Bước đầu tôi nhận thức về nó, viể hay không có nghĩa là kiếm được tiền, nhưng viết đúng và đủ thì hoàn toàn có. Cứ thế tôi nhận thêm nhiều công việc khác về thời trang, tích lũy vốn liếng cho mình, tôi còn nhận làm CTV thêm cho một Agency để đi sâu hơn.

    Cũng đến bây giờ tôi mới ngấm cái câu "Mọi bản thảo đầu tiên đều là cứt". Câu hơi thô, nhưng mà thật. Bước đi đầu không đầu tư đều vấy đầy bùn đất, nhưng kiên trì bước tiếp sẽ gặp được vài cơ mưa rửa trôi lớp bùn. Nhà văn, nhà thơ khi viết lên được tác phẩm hoàn hảo họ đã từng xé nát biết bao bản thảo đầu. Hà cớ gì chúng ta phải đổ ngục trong vài bước đầu tiên. 

    Tôi đọc nhiều hơn để tìm hiểu nghiêm túc về cái nghề này. Một trong số những quyển sách đã đem lại nguồn cảm hứng cho tôi đó là "90 - 30 - 20" của anh Sói Ăn Chay, Huỳnh Vĩnh Sơn. Nó giúp tôi nhận biết về danh xưng coppywiter, về những gì người làm content thực thụ cần có, cần làm. Quyển sách như một chiếc phao cứu sinh, cho tôi manh mối để tả lời cho câu hỏi "Nên bắt đầu từ đâu?"

    Viết thực sự là cái nghề kiếm sống, nhưng danh nghĩa người bạn của nó trong tôi vẫn không hề thay đổi


    Viết để lan tỏa cảm xúc, năng lượng vẫn luôn là thứ tôi hướng đến. Ngoài việc viết cho công việc, tôi vẫn để dành cho mình một không gian để tự do bay bổng. Tôi đã từng đạt giải "Bài viết ý nghĩa" tại cuộc thi viết "Ước mơ trong tôi là... " do Scholarship EZ tổ chức. 

    Có thể với mọi người, công việc trên hay những giải thưởng này chẳng là gì. Nhưng đối với một đứa vừa tìm lại được hơi thở cho cuộc đời của mình như tôi thì lại vô cùng đặc biệt. Nó giúp tôi mang thêm vài chiếc áo ấm cho cái lạnh mà cuộc đời này mang đến.

    Tôi viết nhiều, đọc nhiều hơn trước. Tìm đến những thứ trước giờ chưa từng hứng thú để tự trải nghiệm, tự đúc kết. Thế rồi, dù lỡ mai này có khựng lại, đó cũng chỉ là lúc tôi tìm cho mình thứ mình làm giỏi nhất trong nghề viết chứ không bao giờ từ bỏ con chữ.  

    Quay trở lại với câu tự đề. Tại sao tôi lại viết như vậy. Một là viết Hai là tiền. Đối với tôi đây không phải là sự lựa chọn. Vì chúng luôn song hành nếu ta có tố chất. Viết là đam mê, nhưng đam mê giúp ta kiếm ra tiền thì ngại gì không thử. Viết 

    Nhiều người vẫn hay bảo tôi rằng "Viết content kiếm tiền miết rồi kiểu gì cũng mất chất". Thậm chí tôi cũng từng nghi ngờ về nó, nhưng câu nói sau đây đã giúp tôi mỉm cười :
    "Chất riêng, là tổng hòa của những trải nghiệm và kinh nghiệm, cộng với thái độ nhìn nhận vấn đề và kỹ thuật viết. Mà thực ra, nếu mỗi ngày viết 2.000 từ, suốt một năm là 730.000 từ, thì kiểu gì cũng có
    chất riêng." - Hạ Chi

    Cười vì đúng là thế! Đôi khi vấn đề to tát lại giải quyết bằng chính sự góp nhặt từ những điều nhỏ bé. Thì đấy, việc của tôi là viết và tiếp tục. Còn yêu Viết thì sợ gì mất chất.

    Thật sự chỉ qua 5 tháng tôi đã cảm nhận được khá nhiều điều từ Viết. Nó cho tôi nguồn năng lượng lạ thường, nuôi nấng từng hành động suy nghĩ trong cơ thể tôi. Bây giờ tôi không còn ngại những lời chê hay phán xét gì nữa. Vì trẻ mà còn sức, còn làm lại, còn bước tiếp, còn sửa được. Vì tối biết tôi có thể làm được.
    Viết là để SỐNG cho đúng nghĩa và được SỐNG cho ngẩng cao đầu.

    Tác giả: Thương Pii
    [/tintuc]








    Continue Reading

    [tintuc]

    Tôi không gọi cậu là người yêu cũ. Tôi gọi cậu là mối tình đầu, mỗi khi nhắc về cậu, kí ức sẽ hiện lên thật đẹp đẽ. Cái nắm tay đầu tiên e thẹn, lần chạm má đầu tiên lúng túng. Tôi và cậu chia tay cũng chẳng có lý do gì đặc biệt, chỉ là xa quá, nhỏ dại quá, tuột mất tay lúc nào chẳng hay. Chắc cũng vì hụt hẫng như thế nên có chút không cam lòng, ông trời lại một lần nữa đem cậu trả về cho tôi.

    Xa nhau cũng lâu nhỉ? hơn 2 năm. Nói thật, trong khoảng thời gian đó, thi thoảng hình ảnh về cậu lại bất giác hiện lên trong tâm trí của tôi. Ngày đầu tiên gặp lại cậu, hôm đó clb tôi tham gia có tổ chức thiện nguyện, cậu ấy cũng muốn ủng hộ nên đã liên lạc với tôi. Khi thấy tin nhắn của cậu, vừa bất ngờ lại vừa vui, vui vì có thêm người ủng hộ và cũng vui vì đó là cậu. Rồi chúng ta gặp nhau, ngay giây phút nhìn thấy gương mặt quen thuộc của cậu. Thứ cảm xúc rân ran, mở cờ khiến trái tim mình đập loạn xạ. Và cũng ngay lúc đó, trái tim mình lại ngã vào tình yêu.

    • Mình quay lại nha!
    • Hả???
    • Ừ thì. Không biết sao nữa, nhưng muốn tìm hiểu lần nữa. Giờ thì gần rồi, có cho không?
    • Cho, cho chứ...

    Tôi hấp tấp trả lời trong sự vui thích. Hóa ra là vừa được tỏ tình lại đó à.

    Ở cạnh bên cậu, tôi như sống lại tuổi 18, vui vẻ lạ thường. Tụi mình cùng nhau làm những điều dang dở năm ấy, từ giờ cũng có thể thoải mái hôn cậu trên mọi nẻo đường, mọi con phố. Có chuyện buồn có thể gọi cậu tới, kể cho cậu nghe và ôm cậu thật lâu. Sau 2 năm, không cần biết bản thân chúng ta đã trải qua những gì, đã vất vả ra sao, chỉ cần khi tìm lại nhau, mọi cảm xúc vẫn y như ban đầu. Đối với mình, đó là điều tuyệt vời nhất. Tôi yêu cách cậu cho tôi động lực, cho tôi sự tích cực. Cậu đã từng là thanh xuân, và sẽ tiếp tục là thanh xuân.

    Tác giả: Thương Pii

    [/tintuc]




    Continue Reading
    Newer
    Stories
    Older
    Stories

    Viết lách 24h

    Photo Profile

    Văn chương không phải là môn trượt tuyết hay trượt băng nghê thuật. Mẹ của bạn sẽ không biến bạn thành nhà văn. Lời khuyên của tôi cho bất kỳ người trẻ nào muốn trở thành nhà văn là: hãy rời khỏi nhà - Paul Theroux.

    Follow Us

    • facebook
    • twitter
    • bloglovin
    • youtube
    • pinterest
    • instagram

    Press

    press

    Labels

    bai-viet-moi chuyen-doi-thuong chuyen-tre-con chuyen-yeu-duong content-marketing goc-gioi-thieu-tac-gia goc-review-sach hien hien lam-cha-me mai-phuong nhap-mon-content noi-cat-giu-ky-niem tan-man-tu-su thuong-pii

    recent posts

    Blog Archive

    • tháng 7 2023 (1)
    • tháng 7 2022 (2)
    • tháng 3 2022 (3)
    • tháng 9 2021 (3)
    • tháng 6 2021 (3)
    • tháng 4 2021 (1)
    • tháng 3 2021 (1)
    • tháng 1 2021 (1)
    • tháng 10 2020 (2)
    • tháng 9 2020 (5)
    • tháng 8 2020 (29)

    Vũ Thị Thương

    Ảnh của tôi
    Cocimo Agency
    Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi

    Hiền Hiền

    Ảnh của tôi
    Cocimo Agency
    Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi

    Vũ Mai Phương

    Ảnh của tôi
    Cocimo Agency
    Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi
    facebook Twitter instagram pinterest bloglovin google plus tumblr

    Được tạo bởi BeautyTemplates | Distributed By Gooyaabi Templates

    Back to top