TÔI LÀ MAI PHƯƠNG - NGƯỜI VIẾT BẰNG CẢ TRÁI TIM

tháng 8 13, 2020

[tintuc]

Chào bạn, cảm ơn bạn đã ghé thăm căn nhà nhỏ xinh này của chúng tôi.

Tôi là Mai Phương, rất vui khi được đồng hành cùng các bạn qua những chia sẻ và những câu chuyện tại đây.

“Từ nhỏ cho đến bây giờ việc học hành của tôi luôn gắn liền với các con số, tôi cũng chưa từng chăm chỉ ngồi học bất kì tiết văn nào. Bởi với tôi, viết đơn giản là để giải tỏa tâm trạng và giúp mình thoát ra khỏi một vấn đề nào đó mà bản thân cảm thấy còn vướng bận. Nên có thể câu chuyện hay một vấn đề tôi viết chỉ là theo cảm nhận và lối suy nghĩ của riêng mình. Bạn đọc sẽ hiểu và cảm nhận theo nhiều ý nghĩa sâu xa mà tôi chưa từng nghĩ tới”.
Có những ngày thế giới như tối đen lại, viết một bản, ghi lại những điều mình đã trải qua một ngày rồi nhìn lại chúng, thật ra thì viết cũng giống như tâm sự với một người bạn hay với chính bản thân mình. Bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi viết ra những điều bạn khó nói thành lời. Hay đơn giản là làm cho tâm hồn mình có nắng giữa bao cơn bão táp dòng đời.

Tôi chọn viết như cách tự nói chuyện với chính bản thân mình, tự nói về những điều làm mình buồn, mình trăn trở để thoát ra khỏi vòng suy nghĩ ấy.
Dù nhìn thế giới có vẻ hoàn hảo thế nào thì tôi vẫn biết rằng, không ai muốn cho người khác biết những trăn trở và cảm xúc tiêu cực của mình. Điều tôi cần làm là biết được bản thân cũng là con người cũng có những lúc mọi thứ diễn ra không như ý muốn của mình, có thể buồn, phẫn nộ, đau khổ rồi mọi thứ sẽ qua. Vì mọi chuyện chưa ổn, chưa trở về điểm bình lặng vốn dĩ thì mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Đôi lúc mọi chuyện không ổn cũng chẳng sao cả! Nhờ có thứ không ổn đó, tôi được tâm sự với chính mình. Lặng lẽ viết ra tự nhiên thấy mình được sống thật với cảm xúc, tôi thấy hạnh phúc hơn thấy nhẹ lòng hơn.


Tôi vỡ lẽ ra nhiều điều từ những chuyện đã qua “thật ra không ai quan tâm nhiều đến mình nhiều như mình nghĩ, mọi lời nói đều trở thành gió bay” cho nên những gì đã qua hãy để nó qua, đừng nên tiếc nuối bất cứ điều gì. Bởi vì nó là kết quả từ quyết định của mình trong quá khứ, nó xuất phát từ chính mình và do mình. Học thành thật với cảm xúc là cách ta tha thứ và tôn trọng với những gì mình có. Vậy nên ta phải học cách chấp nhận và không đổ lỗi, đó là trách nhiệm với chính bản thân.
Mỗi người trong chúng ta đều “tích trữ” một kho ý tưởng và cảm xúc dồn nén. Những năng lượng ấy cần được lý giải, đồng thời đổ vào khuôn để thấy Ý Nghĩa. Viết lách vì thế là một phương pháp sáng tạo, trị liệu tâm lí. Chúng ta thấu hiểu, cảm nhận được thế giới nội tâm của bản thân thông qua câu từ.

Mai Phương
[/tintuc]

You Might Also Like

0 Comments